Chiều buông chậm như một tấm màn mỏng phủ lên miền quê. Ánh nắng cuối ngày nhạt dần, chỉ còn vài vệt vàng vương trên khung cửa sổ. Căn phòng im lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ nhích từng giây. Để xua đi cảm giác trống trải, tôi mở một bản nhạc violin, mong những giai điệu dịu dàng sẽ lấp đầy khoảng lặng trong lòng. Thế nhưng, ngay từ những nốt nhạc đầu tiên, nỗi cô đơn lại hiện lên rõ ràng hơn. Tiếng violin khi tha thiết, khi da diết như kể lại những cuộc chia ly, những kỷ niệm đ... Show more...Chiều buông chậm như một tấm màn mỏng phủ lên miền quê. Ánh nắng cuối ngày nhạt dần, chỉ còn vài vệt vàng vương trên khung cửa sổ. Căn phòng im lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ nhích từng giây. Để xua đi cảm giác trống trải, tôi mở một bản nhạc violin, mong những giai điệu dịu dàng sẽ lấp đầy khoảng lặng trong lòng. Thế nhưng, ngay từ những nốt nhạc đầu tiên, nỗi cô đơn lại hiện lên rõ ràng hơn. Tiếng violin khi tha thiết, khi da diết như kể lại những cuộc chia ly, những kỷ niệm đã xa và những điều không thể níu giữ. Mỗi giai điệu đều chạm vào một góc ký ức, khiến lòng tôi chùng xuống. Ngoài cửa sổ, gió khẽ lay hàng cây, bầu trời chuyển sang màu tím xám, càng làm buổi chiều thêm hiu hắt. Tôi ngồi lặng yên, để mặc tiếng đàn trôi qua như dòng nước mang theo những nỗi niềm chẳng biết tỏ cùng ai. Hóa ra, có những lúc âm nhạc không làm người ta bớt cô đơn, mà chỉ khiến nỗi buồn trở nên sâu lắng và chân thật hơn.